DIỄN ĐÀN SINH VIÊN CĐCN DỆT MAY TT HÀ NỘI
Chào mừng bạn truy cập hictonline.forumvi.com

Một người thì không làm nên tất cả!
Đừng hỏi vì sao diễn đàn của chúng ta "nghèo". Hãy trả lời tôi, TẠI SAO NGAY BÂY GIỜ BẠN KHÔNG ĐĂNG NHẬP ĐỂ CHIA SẺ KHÓ KHĂN ĐÓ?

HÃY ĐỂ LẠI DẤU CHÂN MỖI NƠI BẠN TỚI!

Gửi người vô tâm

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

Gửi người vô tâm

Bài gửi by Admin on Fri Jul 15, 2011 2:17 am

Bạn lớp hỏi, cậu là gì của tớ? Tớ trả lời là “một người đặc biệt!”. Còn tớ luôn tự hỏi mình: “Không biết với cậu, tớ là gì?”
“Sao mà cậu có thể vô tâm như thế nhỉ?”. Tin nhắn tớ gởi đi cho cậu chẳng phải lúc tớ giận hờn, hay bực bội gì đâu. Mà đó thật sự là điều tớ muốn nói với cậu lúc này. Chỉ vì tớ không đủ can đảm để có thể nói trực tiếp với cậu điều tớ giấu trong lòng mà thôi…

***


Tớ và cậu quen nhau vào năm thứ nhất. Chơi với nhau suốt cả một năm thì mới biết nhà tớ và phòng trọ của cậu chỉ cách nhau một con hẻm. Từ đó sáng nào tớ cũng dậy sớm hơn một chút, đợi cậu qua rủ đi học cùng. Mẹ tớ đã rất ngạc nhiên khi thấy tớ đòi xin chiếc xe đạp đi học thay vì đi chiếc xe máy. Mẹ không biết tớ muốn đi xe đạp cùng với cậu.

Tớ thấy cậu bận rộn với công việc làm thêm nhưng vẫn học giỏi. Cậu bảo nhà cậu ở quê còn có bốn nhóc em đang đi học nữa nên cậu không muốn ba mẹ lo lắng, cậu có thể tự lập được. Tớ cũng muốn làm người lớn như cậu, không muốn ba mẹ coi tớ vẫn còn bé lắm nữa.

Tớ nói dối cậu rằng mẹ đã đồng ý cho tớ làm thêm cùng chỗ với cậu. Mẹ biết chuyện, giận tớ và mắng luôn cả cậu. Nhưng cậu thì đã không giận tớ, cậu chỉ cười “ tớ sợ cậu luôn đó!” và bảo sẽ có cách nói chuyện với mẹ để mẹ hiểu và không giận tớ nữa.

Những chuyện vui buồn của tớ cậu là người biết đầu tiên. Còn cậu, chỉ khi nào tớ gặng hỏi thì mới kể cho tớ nghe. Cậu bảo “nói làm cậu lo lắng thêm thôi!”. Đã có lần tớ giận cậu vì chuyện coi tớ như “người dưng”, nhưng cậu vẫn vậy. Thế nên tớ chỉ còn cách là ngồi bên cạnh mỗi khi cậu vui hay buồn mà thôi.



Có lần nhỏ bạn cùng lớp hỏi, cậu là gì của tớ? Tớ đã trả lời là cậu là “một người bạn đặc biệt!”. Cũng từ lần đó, tớ luôn tự hỏi mình: “Không biết với cậu thì tớ là gì?” Lúc ấy tớ chẳng dám hỏi cậu vì tớ không muốn làm cậu khó xử. Cho đến một ngày…Tớ nghe theo lời nhỏ bạn làm bài toán thử với cậu.

Theo kịch bản thì tớ sẽ nói với cậu một chuyện quan trọng:

“Tớ đang thích một người!”, tớ đã thử với cậu

“Nhỏ nói gì? Thích ai cơ?” rồi cậu lại cười và bảo: “ Vậy thì tốt rồi, cô bạn của mình đã biết yêu rồi! Chúc mừng cậu nhé! Người đó là ai vậy ta?”.

Tớ đã hết sức cố gắng không để giọt nước mắt buồn tủi của mình trào ra cho cậu thấy. Cậu chưa bao giờ thấy tớ khóc, thế nên tớ cũng không muốn cậu thấy tớ khóc như vậy.

Tớ về nhà mà lòng nặng nỗi buồn. Giọt nước mắt đọng trên mi đã bị gió thổi bay. Những chuyện tớ kể với cậu trước đây cậu hiểu rất nhanh, nhưng sao khi tớ nói với cậu rằng “Hình như tớ đang thích một người“ thì cậu lại giả ngơ không hiểu.

Tớ nhắn tin cho cậu, chỉ vì tớ không đủ can đảm để có thể nói trực tiếp với cậu điều tớ giấu trong lòng mà thôi. “Sao mà cậu có thể vô tâm như thế nhỉ?”. Mong cậu hiểu những gì tớ nói “người đặc biệt” của tớ là….

Admin
Founder
Founder

Tổng số bài gửi : 122
Join date : 23/05/2011
Age : 26
Đến từ : chắc là một nơi nào đấy

Xem lý lịch thành viên http://hictonline.forumvi.com

Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết